giadinh365.vn
banner gia đình

Em muốn đi cùng anh cho đến khi anh không thuộc về em

Cập nhật 16/08/13 đăng bởi Admin

Tôi không đòi hỏi mình phải có một vị trí nào đó trong trái tim anh, chỉ cần anh là người bạn, đi chung đường cho đến khi anh lập gia đình hoặc đến tận khi nào tôi hết yêu anh.

Tình cảm của tôi đã chôn chặt và cất giữ quá lâu, không biết cách nào có thể đưa anh tiến gần bên tôi. Tôi thực sự rất yêu anh, chúng tôi là họ hàng đời thứ 4, tôi là chị, anh là em. Có lẽ sự từng trải và mẫu đàn ông chín chắn luôn lấy được thiện cảm của tôi, anh 36 còn tôi 24. Thi thoảng chúng tôi có đi uống nước, chat chit nói chuyện cùng nhau. Nói chuyện với anh tôi thấy rất vui, được là chính con người mình cả điểm xấu và tốt. Tôi cảm thấy hơi bất ngờ khi mình có thiện cảm lạ với anh, tôi sợ điều đó, sợ những tình cảm sẽ lớn dần lên thành sự thật.

Tôi quyết định rời khỏi thành phố, về quê, phần vì ổn định công việc, phần vì muốn trốn tránh trước những cảm xúc kỳ lạ của tôi có thể sẽ đến. Tôi muốn kiểm chứng đó chỉ là những cảm xúc say nắng nhất thời, muốn mình quay về cái vòng quay tự nhiên như những người tôi biết. Làm gần nhà, ổn định, sau đó sẽ lấy chồng gần nhà, trở về quê, tôi làm việc cho một công ty liên doanh nước ngoài, thu nhập này với mức sống ở một thị trấn nhỏ khá thoải mái.

Về cuộc sống tình cảm, tôi có nhiều người theo đuổi, kể cả người trong công ty và ở gần nhà, tôi không hề rung động hay muốn tạo cơ hội cho ai đến với mình. Đã có nhiều lần hẹn hò một ai đó, tôi không hiểu mình đang làm gì mặc dù lần nào gặp mặt tôi đều cố gắng tạo ra một không khí vui vẻ, nhưng sau đó tôi không muốn đi gặp nữa nên cũng bị họ đánh giá là kiêu hoặc đại ý là không có thiện chí.

Tôi thấy mình trống trải và thiếu vắng một điều gì đó, thấy nhớ anh, trái tim tôi đã có anh mất rồi. Tại sao vậy, tại sao chúng tôi không gặp nhau mà tình cảm dành cho anh lại nhiều đến vậy? Giờ đã 3 năm kể từ ngày tôi về quê, tình cảm đó mỗi ngày một nhiều lên. Có hôm chị cùng phòng hỏi tôi có anh họ nào giới thiệu cho bạn chị ấy. Tôi đã nghĩ đến anh, bởi cũng mong anh có một mái ấm hạnh phúc, chị công việc ổn định và cũng ở gần chỗ anh hơn tôi. Tôi đã nói mình có anh họ.

Ngay hôm đó về tôi đã nhắn tin cho anh sẽ giới thiệu qua về chị ấy nhưng chưa nhận được câu trả lời của anh. Đến sáng hôm sau, chị cùng phòng tôi lại giục hỏi tiến độ công việc mai mối đến đâu rồi. Không hiểu sao lúc đấy, như vô thức mắt tôi đang trực muốn khóc, cảm thấy tim đau nhói. Gần như việc này quá sức với tôi, tôi không thể làm được.

Khi về quê, vì là họ hàng nên chúng tôi đã gặp nhau, mặc dù có chuẩn bị tinh thần trước cho việc này nhưng tôi thật khó đối mặt mà chỉ tìm cách né tránh. Dường như bố mẹ anh cũng quý tôi và muốn vun đắp nên sau đó mọi người và anh đã đến nhà tôi, còn anh không hẳn như vậy, tôi vẫn chưa thể chạm được vào trái tim anh.

“Anh à, có chuyện gì đó xảy ra vậy”, tôi rất muốn hỏi anh điều đó, tôi có thể là một người bạn chia sẻ với anh trong cuộc sống được không? Tôi không đòi hỏi mình phải có một vị trí nào đó trong trái tim anh, chỉ cần anh là người bạn, đi chung đường cho đến khi anh lập gia đình hoặc đến tận khi nào tôi hết yêu anh. Một lần nữa, tôi biết mình đang rất yêu anh.

Vân

Theo vnexpress.vn

Copyright © 2013 Giadinh365. All Rights Reserved.

Dịch vụ | Hướng dẫn | Quảng cáo | Đăng tin QC | Giới thiệu Giadinh365 | Liên hệ | Hỗ trợ

Liên hệ quảng cáo: 0906 333 738