giadinh365.vn
banner gia đình

Seattle: hương quế đọng trong mỗi giọt cà phê

Cập nhật 16/06/14 đăng bởi Admin

Chắc chắn không ai nói biểu tượng của thành phố này nằm ở những quán cà phê nhưng với tôi, Seattle bỗng gần hơn mỗi khi ngồi ở những quán cà phê của thành phố này và loay hoay với lớp bọt cà phê còn nồng hương quế đọng ở môi trên.

Seattle, tách latte còn nồng hương quế

Bauhaus, quán cà phê với bức tường cao ngất đầy sách, mở cửa đến tận một giờ sáng mỗi ngày

Bạn có thể không đứng chờ hàng giờ để đặt một chân vào tiệm cà phê Starbucks đầu tiên trên thế giới nằm giữa chợ Pike Place. Nhưng có một điều nhất định bạn đừng bỏ qua khi đến Seattle (Mỹ), đó là gọi một ly latte rồi ngồi cả buổi chiều suy tư, lạc đâu đó giữa thành phố thơm nức mùi cà phê.

Môi trên còn nồng hương quế

Rắc thêm ít đường và một chút bột quế lên lớp bọt màu trắng của ly latte, tôi rón rén bưng tách sứ ra đường. Không bao giờ dùng muỗng để quậy chỗ đường ấy lên, tôi thường đợi cho đến hớp đầu tiên, nghe cà phê dịu dàng quyện với vị ngọt đượm của đường và hương nồng của quế khi chúng chạm đến môi trên.

“Tôi đi uống cà phê mỗi ngày khi ở Seattle. Gọi một ly latte hay mocha ở Zeitgeist, Umbria hay Bauhaus. Tính ra Seattle là thành phố mà tôi đi uống cà phê ngoài tiệm nhiều nhất. Chẳng biết vì sao nhưng tôi thích cái cảm giác ngồi một mình trước khung cửa kính lớn rộng mở ra đường”. Ngồi ở quán Bauhaus trên đường E Pine của Seattle, tôi nhắn cho bạn mình khi đó đang ở Washington DC, phía bên kia nước Mỹ, vì trong khoảnh khắc ấy, bỗng dưng tôi nhớ những ly latte mà bạn vẫn pha mỗi sáng. Bạn tôi thời trẻ là một “party animal” (người ham mê tiệc tùng).

Bên trong quán cà phê Starbucks đầu tiên của thế giới

Có một câu hắn nói từng làm tôi cười chết ngất: “Đời tao có thể bỏ rượu chè, gái gú, hút chích. Nhưng tao không thể bỏ cà phê, kem, sôcôla và pizza được”. Vì thế mỗi ngày, lúc 5 giờ sáng, trước khi đón chuyến xe bus đến bộ Lao động (Mỹ) làm việc, hắn luôn uống ít nhất hai ly latte. Không chỉ có cái thú pha cà phê cho mình, hắn còn rất thích pha cà phê cho người khác. Biết đó là niềm vui của bạn nên những ngày tá túc ở đó, tôi thường lồm cồm bò dậy, mắt nhắm mắt mở uống ly latte hắn pha, nói linh tinh gì đấy với bạn về thời tiết, về chính trị, về con chó tên Socs cho đến khi hắn biến mất vào màn đêm lúc… sáu giờ sáng, tôi lại quay về với giấc ngủ vùi trên sôpha ngoài phòng khách.

Trước khi rời DC, tôi tặng bạn mình hai bịch cà phê Việt, đều là cà phê của một cậu em tự tay rang ở Tây Nguyên. Đến Seattle, việc đầu tiên tôi làm khi thức dậy mỗi ngày là đánh dấu trên Google Map một quán cà phê, rồi tìm đường đến đấy. Zeitgeist với những bức tường gạch và cô pha chế kiều diễm. Umbria nằm giữa quảng trường Pioneer cổ kính, giờ là Bauhaus với bức tường cao ngất đầy sách. Và cả những khung cửa kính mở ra đường nữa, tôi yêu chúng và yêu cách một anh chàng Mỹ ngồi bên cánh cửa với một quyển sách con con, mơ màng đọc trong buổi chiều Seattle rầm rập tiếng xe chạy.

Chắc chắn không ai nói biểu tượng của thành phố này nằm ở những quán cà phê. Người ta thích gọi tên Seattle Needle, toà tháp Columbia hay khu chợ Pike Place nhìn ra vịnh Elliott khi nói về Seattle. Nhưng tôi nghĩ mình trở nên gần hơn với Seattle khi ngồi ở những quán cà phê này, loay hoay với lớp bọt cà phê còn nồng hương quế đọng ở môi trên.

Nụ hôn vội giữa chiều cà phê

Những lần ngồi uống cà phê một mình, tôi lại nhớ đến một người bạn và những lần hai đứa dắt nhau đi uống cà phê cùng nhau ở Sài Gòn. Cứ hai tuần thì đi uống một lần, ngồi đúng một chỗ, gặp đúng một anh phục vụ. Tính ra một tháng đi uống cà phê hai lần thì không thể gọi là nhiều, nhưng riết rồi phục vụ ở đấy nhớ rõ luôn chúng tôi hay gọi gì. Bạn tôi thích latte, còn tôi hay gọi caramel machiato hoặc mocha pha bằng sôcôla đen.

 Ngồi trên vỉa hè, bên chậu hoa xinh, uống một tách cà phê là thú vui khi đến Seattle.

Ngồi trước cửa kính thì cũng có cái thú riêng, nhưng giá có ai đó ngồi đối diện ở một cái bàn cạnh tường gạch thì cái thú ấy sẽ vui theo kiểu khác. Thực ra đôi khi tôi nhớ lúc cậu ấy vươn từ phía bên kia bàn chỉ để chạm khẽ vào tai tôi…

Những khi nhận ra mình ngã đổ vào cảm giác mênh mang bên ly cà phê giữa Seattle, tôi tự hỏi có ai đó tôi đã yêu trong đời mà mê cà phê không nhỉ? Hình như không. Còn những người mê cà phê mà yêu tôi, thì tôi lại chỉ cười rồi biến mất khỏi cuộc đời họ. Đôi khi tôi nghĩ cuộc đời hệt như một trò cút bắt trốn tìm, hay một ly cà phê thơm chỉ đủ cho một buổi chiều.
Mà thực ra thỉnh thoảng tôi cũng mường tượng ra một cảnh thế này: tôi và người tôi yêu ngồi trên vỉa hè đầy hoa nơi nào đó ở Seattle, Portland hoặc Washigton DC, bên tách latte nóng trong ngày đẹp trời, bất ngờ chúng tôi nhìn nhau trong một nỗi bâng khuâng nào đấy rồi hôn khẽ lên bờ môi người mình yêu.

Tôi chắc khi ấy cà phê cũng sẽ sánh hơn một chút!

Theo nguoidothi

Copyright © 2013 Giadinh365. All Rights Reserved.

Dịch vụ | Hướng dẫn | Quảng cáo | Đăng tin QC | Giới thiệu Giadinh365 | Liên hệ | Hỗ trợ

Liên hệ quảng cáo: 0906 333 738