giadinh365.vn
banner gia đình

Lý giải sự gắn bó giữa hai con người

Cập nhật 06/04/16 đăng bởi Admin

Theo nhà tâm lý học Mary Ainsworth, gắn bó (attachment) có thể được định nghĩa như là một mối liên kết về tình thương giữa một con người hoặc chủng loài động vật với các cá thể cùng loài – mối liên kết gắn kết họ lại với nhau trong không gian và được bảo tồn qua thời gian.

Gắn bó không chỉ là sự nối kết giữa hai con người, nó là sợi dây ràng buộc bao gồm một nỗi khao khát về sự liên lạc thường xuyên với một người và sẽ trải qua nỗi đau khổ nếu phải chia tách khỏi người đó.

Tại sao chúng ta hình thành sự gắn bó?

Nhà tâm lý học John Bowlby được coi là cha đẻ của học thuyết gắn bó. Ông định nghĩa sự gắn bó như là một “sự kết nối lâu dài giữa những con người”. Ông cho rằng vào thời thơ ấu chơi đùa đóng vai trò quan trọng trong việc hình thành sự gắn bó và những trải nghiệm đầu đời có thể tác động đến các mối quan hệ mà con người hình thành sau này trong cuộc sống.

Những sự gắn bó đầu đời mà chúng ta hình thành với cha mẹ và những người chăm sóc khác, đó có lẽ là lý do tại sao Bowlby tin rằng sự gắn bó là một thành tố tiến hóa mạnh mẽ. Những sự gắn bó đầu đời với những người chăm sóc giữ cho trẻ sơ sinh được an toàn và an ninh, do đó bảo tồn sự sống còn cho trẻ.

Bowlby đề xuất 4 đặc tính quan trọng của gắn bó.

1. Đầu tiên là: một khoảng cách gần gũi được duy trì, hoặc khao khát được ở gần những người mà chúng ta chia sẻ một sự gắn bó. Ví du: lúc sơ sinh, trẻ có nhu cầu được ẵm bồng và sẽ khóc sợ hãi khi chỉ cách cha mẹ một khoảng ngắn (không sờ thấy cha mẹ).

2. Gắn bó cũng tạo ra một nơi trú ẩn an toàn, hoặc nhu cầu trở về những dạng thức gắn bó để được chăm lo và có được sự thoải mái. Ví dụ: trẻ nhũ nhi (dưới 1 tuổi) có thể tìm thấy sự trấn an thông qua một vật trung gian tượng trưng cho cha mẹ (gối, gấu bông) nhưng sẽ trở về gắn bó với cha mẹ khi có thể.

3. Tiếp đến, những dạng thức gắn bó cung cấp một nền tảng an ninh cho phép trẻ em khám phá thế giới trong khi vẫn biết rằng chúng có thể trở về những dạng thức tượng trưng gắn bó để được an toàn. Ví dụ: trẻ có thể tự chơi cách cha mẹ một khoảng xa (phòng khác) vì trẻ biết cha mẹ sẽ ở bên khi trẻ yêu cầu (khóc, chạy lại gần cha mẹ).

4. Cuối cùng, trẻ em trải nghiệm sự đau khổ chia tách khỏi những dạng thức gắn bó. Ví dụ, trẻ có khuynh hướng buồn bã khi cha mẹ rời chúng đi để làm việc gì đó nhưng chúng biết cha mẹ sẽ trở lại và chúng vẫn an toàn dù tạm thời không thấy cha mẹ.

Tạo sao sự gắn bó lại quan trọng?

Gắn bó có nhiều mục đích quan trọng. Đầu tiên, nó giúp giữ trẻ sơ nhũ nhi và trẻ em ở gần những người chăm sóc để chúng được bảo vệ, từ đó giúp chúng sống còn. Liên kết cảm xúc quan trọng này cũng cung cấp cho trẻ một nền tảng an ninh để từ đó trẻ khám phá môi trường xung quanh chúng.

Các nhà nghiên cứu bao gồm Ainsworth, Bowlby, Main và Solomon cũng cho rằng cách thức mà một đứa trẻ gắn bó với người chăm sóc của chúng có thể có ảnh hưởng lớn cả trong thời ấu thơ lẫn cuộc sống sau này. Họ cũng xác định một số dạng gắn bó khác nhau để mô tả mối liên hệ yêu thương của trẻ em với cha mẹ hoặc người chăm sóc chúng.

Thất bại trong việc hình thành mối gắn bó an toàn với người chăm sóc có liên quan đến một số vấn đề bao gồm các rối loạn cư xử (conduct disorderd) và rối loạn thách thức chống đối (oppositional-defiant disorderd). Các nhà nghiên cứu cũng cho rằng các dạng gắn bó biểu hiển trong những năm đâu đời có liên hệ với các mối quan hệ trưởng thành sau này.

Nguồn Lê Thành Nhân, dịch – Tổng hợp

Theo Tamlyconnguoi

Copyright © 2013 Giadinh365. All Rights Reserved.

Dịch vụ | Hướng dẫn | Quảng cáo | Đăng tin QC | Giới thiệu Giadinh365 | Liên hệ | Hỗ trợ

Liên hệ quảng cáo: 0906 333 738